Xuyên việt – Chương 3

Chương 3 – Tân sinh

Vương Nghiêu là một người trẻ mới nổi trong giới giải trí, bề ngoài nổi bật hơn người, lại còn thêm trợ giúp của chuyên viên trang điểm, cậu trên màn ảnh là một chàng đẹp trai khiến người ta càng thêm say mê. Hơn nữa, đôi mắt của cậu giống như biết nói, luôn ẩn chứa thâm tình, làm người nhìn vào tâm liền động. Vương Nghiêu được ra mắt trong một bộ phim thần tượng, và cậu đóng vai nam thứ. Cậu luôn nhìn nữ chính bằng ánh mắt thâm tình kia, khiến cho khán giả nữ hét lên chói tai, thật muốn bóp cổ nữ chính mà gào thét, mắt của cô chắc là bị mù rồi nên mới yêu tên nam chính cặn bã kia, đáng ra phải là nam thứ của tụi tôi chớ.

Ra mắt với vai nam thứ, cho dù là phim thần tượng thì cũng là khởi đầu quá thuận lợi rồi. Nhưng không phải có người nhìn thấy tiềm năng của mình, mà là Vương Nghiêu tìm được chỗ dựa hoàn hảo, chính là người bên cạnh cậu đây  —— Tiêu Cảnh Mậu.

Từ lúc Vương Nghiêu ra mắt thì đã bắt đầu có người chờ cậu bị Tiêu Cảnh Mậu vứt bỏ. Nhưng hơn ba năm nay, Tiêu Cảnh Mậu cũng tìm không ít cả trai lẫn gái, chỉ là địa vị của Vương Nghiêu vẫn không lung lay, giống như chính cung phu nhân(aka vợ lớn) vậy.

Nếu không thì, Tiêu thiếu lại phá lệ cùng người tình đến phim trường, cũng chỉ là thử vai thôi sao! Nhiêu đó cũng đủ để chứng minh Vương Nghiêu ở trong giới này còn có thể kiêu ngạo, thậm chí nếu ngày nào đó Tiêu Cảnh Mậu không muốn cậu nữa, chỉ cần không phải vạch mặt hoặc là gây hận thù gì, cậu cũng sẽ không im lặng mà chìm mất.

Đạo diễn ở tuổi này có thể làm đạt được thành tích không nhỏ, đủ để chứng minh là người tương đối khéo đưa đẩy. Vẻ mặt vốn đang tái nhợt, thấy Tiêu Cảnh Mậu đã tới, liền bỏ lại thử vai diễn viên, đến nghênh đón. Về phần Vương Nghiêu đến trễ, chuyện nhỏ nhặt này ai còn để ý chứ!

Lập tức nhiều người nhào đến, Tiêu Cảnh Mậu lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn, lấy kính râm đeo lên, làm ra bộ dạng “chớ tiến lại”. Còn Vương Nghiêu thì đi giai quyết chuyện trước mắt, đi gặp người quan trọng (aka đạo diễn) để xin lỗi việc mình đến trễ.

Tần Nghị ở trong góc thờ ơ lạnh nhạt, lỗ tai nghe An Vân đánh giá Vương Nghiêu. Kỹ năng diễn xuất tốt, rất có tâm kế, co được dãn được*. Tuy nhiên phương thức ra mắt không được sáng sủa cho lắm, nhưng chỉ cần chịu cố gắng, tiền đồ vẫn sẽ sáng lạn.

*Co được dãn được: biết ứng phó thích hợp với tình hình cụ thể.

Tần Nghị hơi kinh ngạc, An Vân nhìn ra chính là căm ghét, lại đánh giá Vương Nghiêu không tệ. Hắn nghi hoặc nhìn sang, An Vân cư nhiên lý giải nghi vấn của hắn: “Ngành giải trí có mấy yên tĩnh bao giờ , quy tắc ngầm của loại chuyện này đều không hiếm thấy. Nếu ta cứ khinh bỉ đi qua, một phần mười chưa khinh bỉ xong là mắt ta đã lé rồi. Huống hồ bên cạnh kẻ có tiền cũng không quá đáng bởi vì có thể đạt được chút cơ hội tốt, vì sự nghiệp của mình mà giành lấy, tôi cũng nói được gì. Những người khác nói này nói nọ, cũng không phải căm ghét, căn bản là đố kỵ với người ta, chán nản chính mình không được như vậy! Vương Nghiêu chí ít có lòng diễn xuất, hơn nữa cũng rất hiểu quy củ, không “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”**, xem như không tệ.”

**nghĩa là ỷ thế hiếp người, ỷ mình có chỗ hậu thuẫn nên làm bậy, hiếp đáp người khác.

Tần Nghị âm thầm gật đầu, thời đại biến hóa, lòng người không thay đổi. Hắn đối với cách nhìn của An Vân không khác biệt lắm, mà nữ nhân này so với trong tưởng tượng của hắn cởi mở hơn nhiều, còn có được lòng nhiệt tình hiếm thấy.

An Vân thấy Tần Nghị khiêu mi nhìn mình, nhịn không được đánh hắn một cái :”Đừng nghĩ nhiều, anh chỉ là lão già lọm khọm 30 tuổi, lớn lên cũng không phải tuyệt sắc gì, không có người nguyện ý gặm đâu. Mấy phú bà như lang như hổ còn chỉ ưa thích người trẻ thể lực cường tráng. Còn tay chân anh vừa nhỏ như vầy, thân thể lại yếu nhớt, có thể kiên trì năm phút đồng hồ không?”

Tần Nghị: …

Nữ nhân nơi đây là đều như vậy sao? Hay chỉ có mỗi An Vân là hiếm thấy đây! Hắn làm sao biết thân thể này có thể kiên trì năm phút đồng hồ hay không, lại nói đến thân thể của trước của hắn có thể kiên trì bao lâu còn không biết nữa là…!

Sớm đã biết rõ cái thân thể không có nội lực cũng không có công phu, hắn chán ghét ghê gớm, tu luyện, phải tu luyện! Tuy nhiên xương cốt đã trưởng thành nên không có biện pháp tu luyện võ học quá cao thâm, nhưng hắn thấy người ở thế giới này không có công phu cao cường gì, hắn cũng chỉ cần có chút năng lực tự bảo vệ mình mà lại còn nâng cao sức khỏe thì tốt rồi.

Thấy vẻ mặt An Vân coi thường nhìn mình, Tần Nghị cảm giác mình vừa bị khiêu khích lòng tự tôn của nam nhân mà trước đây chưa từng có. Hắn không khỏi khiêu mi nói: “Có thể kiên trì bao lâu, cô không thử làm sao biết? Đến lúc đó người phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ không biết là ai đây này.”

An Vân: (⊙_⊙) Mẹ nó, mình vừa mới bị đùa bỡn sao? Người dám giỡn mặt với mình còn chưa ra đời đâu nhé!

Một cước đá vào bàn chân Tần Nghị, nhắm trúng ngay chỗ nổi gân, đau nhức cho nhiều vô nha.

“Anh gan quá ha, còn dám đùa giỡn Vân tỷ của anh nữa chứ! Mới đá chân anh một cái nhẹ hều mà đã run rẩy thế này rồi, thật không nên đâu nhá.” An Vân hừ mũi, đặc biệt cao ngạo.

Hai người ở trong góc nháo một hồi, động tác có chừng mực, lại đủ hấp dẫn ánh mắt đang nhàm chán vô cùng của Tiêu Cảnh Mậu. Cũng đúng thôi, bị một đám chó xù vây quanh, hai người kia lại đùa vui vẻ như thế, làm sao có thể không bị người ta chú ý.

Nữ thì xấu, nam lại già. Lại đều không có nhãn lực độc đáo, có hắn tại đây cho dù không tâm tư nịnh bợ cũng nên giả đò chút đi. Người nào không biết tính cách Tiêu thiếu hung hăng càn quấy, nhất định chịu không nổi bị người ta bơ? Có loại suy nghĩ này, chứng minh Tiêu Cảnh Mậu đối với bản thân thật sự rõ đến tận trong xương mất rồi.

“Đi thôi. ” Tiêu Cảnh Mậu tháo kính râm xuống, mở miệng nói, “Đừng tại đây dạo quanh cái gì, làm gì thì làm đi, buổi chiều tôi còn đi với Đông Tử, cậu cũng đi đó.”

Tiêu thiếu lên tiếng, thử vai rất nhanh bắt đầu. Vốn định đưa Vương Nghiêu thử vai sớm một chút, nhưngTiêu Cảnh Mậu lại sắp xếp thập phần “Hào phóng”, tỏ vẻ trình tự chương trình nên như thế nào, để cho Vương Nghiêu lên thử vai trước mấy người khác.

Phim trường nửa mở ra, tìm đúng vị trí cũng có thể quan sát các diễn viên thể hiện, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Hàn Triết bảo Tần Nghị đợi ở chỗ này. Quan sát hành động của người khác, có thể nâng cao hiểu biết cho mình. Tần Nghị nghe qua kịch bản nhưng vẫn nhìn bọn họ thử vai, dù sao hắn cũng không biết yêu cầu của xã hội hiện đại đối với diễn xuất, còn cần học tập nhiều hơn.

Trong lúc quan sát người khác thể hiện, hắn đã chú ý  biểu tình của đạo diễn cùng mấy phó đạo diễn giám chế, từ đó phỏng đoán yêu cầu diễn viên để được họ ưa thích.

Tiêu Cảnh Mậu ngồi trên ghế bành, Vương Nghiêu thì ngồi ở trên đùi gã, nhịn xuống hạ thân đang không được “khỏe”. Vương Nghiêu là người chu đáo, tuyệt đối sẽ không tùy tiện hạ thấp mặt mũi người khác. Nếu không phải sáng nay Tiêu Cảnh Mậu đột nhiên nổi điên, cậu cũng sẽ không trễ đến. Cậu càng không muốn biểu hiện hai người thân mật trước nhiều người, như vậy sẽ chỉ làm người ta càng xem thường cậu. Nhưng Tiêu Cảnh Mậu lại thích như vậy, tỏ rõ quyền sở hữu của mình. Nhưng từ trước đến nay, gã đối với quay phim không có gì hứng thú , hôm nay chuyện lại xảy ra chuyện gì đây?

Thật tình không biết Tiêu Cảnh Mậu chỉ là nhàm chán đi, ca hát uống rượu nhàm chán; trêu chọc chó mèo nhàm chán; còn có  “Đồ chơi mới” nhàm chán; cưỡi ngựa , đánh golf, bi-a càng nhàm chán thêm. Vương Nghiêu trái lại là bộ dáng liều chết vì sự nghiệp, hắn cũng tiện đường đến xem, diễn xuất đến cùng có lực hấp dẫn gì, lại khiến cho nhiều người chạy theo như vịt vậy.

Nhìn mấy diễn viên về sau, Tiêu Cảnh Mậu nhịn không được ngáp một cái, nhàm chán như nhau. Những người này cùng những con gà đang vây lấy gã kia cũng chẳng khác khác nhau gì mất, bất quá bọn họ nịnh nọt chính là đạo diễn và người xem.

Không cần Tiêu Cảnh Mậu phải hiểu những người này đối với sự nghiệp nhiệt tình bao nhiêu, đối với đồ vật dễ như trở bàn tay, cho tới bây giờ gã đều chẳng thèm ngó tới.

Ánh mắt Tần Nghị rơi trên người Tiêu Cảnh Mậu và Vương Nghiêu, đột nhiên nói với An Vân: “Trở thành minh tinh thì thế nào? Gặp gỡ loại người như Tiêu Cảnh Mậu, chẳng khác nào gái bao sao?”

Hắn giở nụ cười chế nhạo, An Vân lại cho rằng Tần Nghị có ý mỉa mai Tô Thấm Nhiên. Tô Thấm Nhiên cũng coi như ảnh hậu*, dù đã ly hôn hai năm qua thì cô ta vẫn là tình nhân của phú hào nào đó, hiện tại càng tiến dần từng bước, một đường minh tinh cũng không gì hơn việc này. Sợ Tần Nghị bởi vì chuyện này mà uổng phí một phen khổ tâm của mình, An Vân vội nói: “Quy tắc ngầm của loại chuyện này đều là tôi tình anh nguyện, cũng không phải không có người thanh sạch dựa vào sức mình mà trèo lên. Hơn nữa bước chân đến địa vị Thiên vương minh tinh phân lượng cũng không giống nhau, huống chi còn có nhiều minh tinh tự mình mở công ty làm hậu đài. Nếu anh thật sự có được địa vị đó, chỉ sợ Tô Thấm Nhiên sẽ quay đầu đến cầu anh!”

*Ảnh hậu: cũng như ảnh đế, là nữ đại minh tinh.

An Vân vì Tần Nghị mà vẽ ra một cái bánh nướng thơm lừng, có điều cô cảm thấy tính cách cùng năng lực của Tần Nghị, cái bánh nướng này đoán chừng là khối bánh Trung Thu trên trời, xa không thể chạm.

Tần Nghị sờ cằm, híp mắt nói: “Vậy sao? Nhưng mà tuổi tác với lai lịch của tôi, đừng nói muốn làm siêu sao, chỉ sợ ngay cả cơ hội thử vai đều rất khó nha?”

An Vân không nói chuyện, bởi vì sự thật quá rõ ràng rồi, khiến cho cô dù có nói láo an ủi cũng rất khó. Tần Nghị như vậy, có hi vọng cũng không có ai muốn hắn cả. Quy tắc ngầm? Đừng nói giỡn, đại thúc nhu nhược tuổi 30, sẽ có người tốt muốn ngậm vào mồm sao?

An Vân hiểu rõ Tần Nghị làm sao lại đoán không được, hắn rủ tầm mắt xuống. Một lát sau ánh mắt liền hướng tới chỗ phim trường đang diễn ra buổi thử vai, chỉ có điều là đa số ánh mắt của hắn lại ném cho Tiêu Cảnh Mậu. Quy tắc ngầm đều là tôi tình anh nguyện hay sao? Nhưng ngược lại có thể lợi dụng thì…

Lúc này vừa đến lượt Vương Nghiêu thử vai. Tiêu Cảnh Mậu chán quá nên nhanh ngủ rồi, híp mắt lười biếng tựa trên ghế bành, căn bản không nhìn Vương Nghiêu hao hết tâm tư diễn xuất.

Trong lúc đó, giống như có một đạo ánh mắt nóng rực nhắm thẳng vào mình. Tiêu Cảnh Mậu ngay từ nhỏ đã tiếp nhận đủ loại ánh mắt, đối với thứ này rất mẫn cảm, có thể dễ dàng cảm nhận được ở trong đó có nhiêu cảm xúc: ghen ghét, khát khao, tràn ngập địch ý, mang theo ái mộ, cùng với tham vọng đầy mình.

Gã mở mắt ra nhìn khắp bốn phía, lại trông thấy người đàn ông chưa từng chạy đến nịnh bợ gã đang nghiêng đầu, cùng người phụ nữ bên cạnh không biết nói mấy thứ gì đó. Tiêu Cảnh Mậu nhắm mắt lại một lần nữa, đạo ánh mắt nóng rực kia lại quét qua, mà khi hắn nhìn đến, thì anh ta lại quay đầu.

A, trong nội tâm Tiêu Cảnh Mậu nở nụ cười lớn, cũng không tính là xấu, nhưng hơi già, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao?

Vương Nghiêu rất nhanh đã xong, ban đánh giá đều rất hài lòng. Cho dù không dựa vào hậu thuẫn, thực lực của Vương Nghiêu cũng đủ để đảm nhiệm. Đạo diễn thở dài một hơi, mặc dù ông ta đã thỏa hiệp, nhưng vẫn hi vọng phim của mình có thể vừa ý một chút. Nhân vật nam chính hiện tại như không có vấn đề rồi, không biết nhân vật nữ chính… Coi như hết, nhân vật nữ chính thực sự không đến thử vai, trực tiếp do nội bộ quyết định rồi.

Vương Nghiêu ngồi trở lại bên người Tiêu Cảnh Mậu, niết lòng bàn tay của gã, ý tứ có thể đi. Tiêu Cảnh Mậu mở mắt ra hướng đến Tần Nghị, phát hiện anh ta lại vừa lúc quay đầu, cười cười một cách lười biếng: “Mọi người thử vai rất thú vị nha, xem hết rồi đi cũng được.”

Rất thú vị? Từ nãy đến giờ gã toàn ngủ khò! Trong nội tâm Vương Nghiêu thầm nghi hoặc, nhưng cũng sẽ không ngăn cản ý muốn của Tiêu Cảnh Mậu, cùng nhìn theo.

Hiện tại tốt lắm, rất nhiều diễn viên đều “chiến đấu” rất hăng tiết, dốc sức liều mạng thể hiện. Vị cô nương diễn vai phụ kia liền quăng hết trang phục cổ trang, mặc váy ngắn lộ ra đôi chân dài chuẩn bị “ra trận”, ánh mắt quyết đoán hấp dẫn.

Tiêu Cảnh Mậu là ai nào? Ông nội là lão Hồng Quân*, cha là thị trưởng, mẹ là chủ tịch. Khó lường nhất chính là Tiêu gia đại thiếu gia – Tiêu CảnhTrình, chủ tịch công ty điện ảnh và truyền hình Thiên Hạ, là nhân vật chỉ cần dậm chân một cái là rúng động ba ngày trong giới giải trí. Không được nhất chính là hắn bị “đệ khống” (có lẽ nào là bro-com O.o… đúng r,ảnh bị bệnh yêu em trai quá ấy), Tiêu Cảnh Mậu cho dù muốn trăng hắn cũng có thể hái xuống rồi nhào thành bột làm bánh Trung Thu. Nếu không thì Vương Nghiêu chỉ là người mới xuất thân không chính quy, làm sao có thể dễ dàng đạt được vai nam thứ mà lại không có bất kỳ tin đồn nào từ các tạp chí bát quái (chắc là báo lá cải)?

*Hồng Quân: hồng quân công nông Trung Quốc. Ông nội anh là tướng cấp cao trong quân đội.

Được Tiêu Cảnh Mậu chú ý đến, là biểu trưng của tương lai thuận buồm xuôi gió.

Nhưng gã vẫn như cũ không có gì gọi là hứng thú, miễn cưỡng ôm Vương Nghiêu mà quan sát, ngay cả cơm cũng đặt sẵn, một chút muốn đi cũng không có.

Gã không đi đạo diễn cũng không dám đi, vì bữa tiệc tối nên tiến trình phải nhanh hơn. Đến xế chiều lúc ba giờ, toàn bộ diễn viên trọng yếu đã thử vai hoàn tất, rốt cục đến phiên Tần Nghị.

Ánh mắt Tần Nghị xéo qua đảo lại Tiêu Cảnh Mậu, gã vẫn không dời đi như trong dự đoán của hắn, nội tâm âm thầm cười cười. Hắn đến chỗ thợ trang điểm mượn lược sửa sang tóc một chút, quần áo chưa thay đổi liền đã “ra trận”.

[Đông An: Nghị ca lên sàn *clap clap*]

[tommy-cat: Mậu ca cũng lên sàn rồi *clap clap*]

Categories: Uncategorized | %(count) bình luận

Điều hướng bài viết

One thought on “Xuyên việt – Chương 3

  1. Pingback: [ Mục lục ] Xuyên Việt Chi Gian Hoạn Cự Tinh | Tử Đằng Tứ Ảnh Cung

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: